Yến Nhi thấy mắt mình giật giật, hóa ra người cô yêu đã già thế rồi cơ, ai bảo lấy vợ muộn làm gì giờ còn tính đến con đi học thì đã già chứ? Nhưng cô không lỡ trách anh như vậy, không phải anh lấy vợ muộn thì cô mới có cơ hội sao?
- Em còn quay phim mấy tháng nữa mà phim này em phải nhảy nhót nhiều không tiện mang thai nên sau khi về Việt Nam chúng ta có con được chứ?
Bảo Cường ôm cô trong tay, đầu dụi vào tóc cô thủ thỉ.
- Được, từ nay đến hôm ấy anh sẽ nghĩ cách tẩm bổ cho em có sức mà mang thai, nghe mẹ nói mang thai sẽ rất vất vả lại rất nghén nữa chắc hẳn sẽ mệt. Vậy nên em không được ăn kiêng nữa, phải ăn vào mới có sức mà sinh con cho anh đấy.
- Em béo sẽ xấu, khi ấy anh lại chán em thì sao?
- Không chán, béo ăn thịt sẽ ngập chân răng đỡ gặm xương.
- Vậy thì lúc em chưa béo đừng ăn, toàn xương sẽ làm anh gẫy răng đấy.
- Gẫy răng thì anh trồng răng giả.
Cô véo má anh vì tội lí sự, kiểu gì thì anh cũng bắt bẻ cô được mà mục đích là ăn thịt cô đến kiệt sức mới thôi. Anh xoay người cô lại, lấy dây chun buộc tóc cô lên.
- Sao phải buộc tóc chứ?
- Tóc vướng vào miệng khiến anh phải vừa ăn vừa nhặt, vậy nên buộc lên để chỉ phải ăn mà không phải nhặt.
Yến Nhi cười ngất, Bảo Cường đúng là vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-cu-ta-con-yeu/2434594/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.