Lên chiếc xe được bọc kín để đi thăm sở thú, Yến Nhi đứng trong vòng tay Bảo Cường lén đưa mắt nhìn thì cũng thấy họ lên xe. Anh kéo cô đứng lên trước, vòng tay ôm cô trước ngực, đặt cằm trên đỉnh đầu cô nói vừa đủ nghe.
- Có anh ở đây rồi, em đừng sợ gì cả. Cứ vui chơi đi.
Chẳng hiểu sao bao nhiêu lo lắng hay sợ hãi bay đi đâu hết cả. Cô không để ý hai người họ nữa mà đứng trong lòng anh bắt đầu nhìn ngắm, tò mò nhìn động vật được đi lại tự do còn người thăm quan thì đều di chuyển trên chiếc xe thép kiên cố.
- Sao ở đây rộng thế anh nhỉ? Liệu đám động vật ăn thịt này có ra được ngoài kia không nhỉ?
- Nếu nó mà ra thì cỡ như em chỉ một phát là hết không còn miếng thịt nào.
- Hừ... còn lâu nhé, em chạy nhanh lắm.
- Vậy mà có chạy thoát khỏi tay một ông già đâu.
Yến Nhi đỏ mặt khi tay anh trên eo cô lại dịch lên trên chạm vào chân ngực.
- Gian xảo.
Anh nhoẻn miệng cười khi mặt cô thoáng đỏ lên vì giận dữ. Vậy nhưng ánh mắt khi nhìn hai kẻ phía sau thì không còn tươi cười nữa.
Thăm xong sở thú, anh đưa cô đến ngồi uống nước.
- Em mỏi chân quá, anh đi mua kem đi.
- Không được, đi theo anh.
Yến Nhi bèn nhớ đến hai gã kia nên dù mỏi chân vẫn bám Bảo Cường đi gọi kem.
- Anh, họ định làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-cu-ta-con-yeu/2434590/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.