Cô đứng chết lặng nhìn ông, nước mắt lại trực rơi xuống nhưng cô nhanh chóng lau đi. Ngồi xuống cạnh ông, cô nắm lấy bàn tay ông áp lên má mình.
- Ông nội, con là Yến Nhi, cháu dâu của ông đây. Sao ông lại không nhận ra con chứ?
Ông đưa tay lau nước mắt trên má cô mỉm cười.
- Đừng khóc, ông sẽ cố nhớ... nhưng nhà ông ở đâu, con đưa ông về được không?
- Dạ, ông đi theo con.
Yến Nhi cảm ơn người bên cạnh, đưa cho ông ấy ít tiền nhưng ông không nhận.
- Bác thấy ông cứ đi đi lại lại nên mới lại gần hỏi không ngờ ông không biết đường về nhà. Ông bị lẫn như này không nên để ông ra đường đâu.
- Dạ, cháu biết rồi ạ. Ông cháu bị Alzheimer nên lúc nhớ lúc quên thôi ạ, chắc hôm nay ông chưa uống thuốc ạ.
- Vậy sao, thôi đưa ông về uống thuốc đi.
- Cháu cảm ơn bác ạ.
Nhà ông chỉ cách chỗ này hơn một cây số thôi. Có lẽ ông đi tập thể dục rồi bệnh trở phát mà quên đường về nhà.
Yến Nhi khoác tay ông, hai ông cháu đi bộ trên vỉa hè dịu mát.
- Ông ơi, ông nhớ ra con chưa?
- Chưa... ông chưa nhớ nhưng nhất định sẽ nhớ ra.
Yến Nhi lau nước mắt cứ thi nhau rơi xuống, tựa đầu lên vai ông thủ thỉ.
- Ông, con xin lỗi ông
- Vì sao lại xin lỗi ông?
- Con... con xin lỗi vì đã để ông đi lạc.
Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-cu-ta-con-yeu/2434496/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.