Rồi cũng rất nhanh, cả nhà đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Một lúc sau, y tá bế ra một đứa bé còn đỏ hỏn quấn trong chăn ấm đưa tay lên không trung vẫy vẫy.
- Chúc mừng cả nhà, một bé gái rất xinh ạ.
- Vợ tôi đâu ạ?
- Yên tâm, cô ấy khỏe. Một lát nữa sẽ qua phòng bệnh thôi ạ.
Nhìn cục cưng đỏ hỏn bé tý, mắt anh cũng đỏ hoe kéo tay mẹ nhận đứa trẻ.
Mẹ anh đón tay đứa bé từ tay y tá, ông nội cũng xúm lại đòi ẵm cục cưng. Bảo Cường vẫn đứng tại cửa phòng sinh chờ vợ ra. Khi thấy Yến Nhi được đưa ra ngoài, nhìn anh mỉm cười thì tâm trạng mới như trút được gánh nặng.
Khi đã đỡ đau, Yến Nhi yếu ớt mở miệng.
- Con đâu anh.
Bảo Cường đứng dậy đến ẵm đứa bé đang ngủ say đến đặt bên cạnh Yến Nhi. Cô nhìn con bé đang ngủ mà không nén được xúc động liền rơi nước mắt.
- Bé yêu của mẹ.
Bé Sóc khẽ cựa mình khi mẹ áp má vào, nhoẻn miệng cười mơ một cái rồi lại ngủ ngon.
Suốt thời gian cô nằm viện, Bảo Cường cũng chẳng đi làm, anh học mẹ bế con rồi thích thú chọc cho nó cười. Suốt ngày ngắm con rồi anh chợt nhận ra bảo bối nhỏ giống Yến Nhi nhiều thì càng thích thú.
- Bé con, anh đã nhớ ra em hồi nhỏ rồi... đúng là rất xinh đẹp đấy.
- Mắt giống anh kìa, không đẹp bằng mắt em.
Bảo Cường vén tóc vợ, cưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-cu-ta-con-yeu/2434463/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.