Sau khi về đến nhà điều đầu tiên đập vào mắt cô là hình ảnh mẹ cô đang nằm dưới đất, đầu chảy đầy máu, miệng thì không ngừng cầu xin bọn chúng dừng tay lại.
''Mẹ, mẹ có sao không, mẹ có còn bị thương ở đâu không ''.
Mẹ cô chưa kịp trả lời thì bọn chúng đã lên tiếng.
''Ái chà em yêu đã về rồi đó à!''
''Các người muốn gì ?''
''Sao các người lại dám ra tay với 1 bà già hả?''
''Các người có tin tôi báo cảnh sát không hả?''
Bọn chúng nghe cô nói mà bật cười lớn.
Cô em cứ gọi đi, bọn tôi đây không ngại, cô nên nhớ giấy nợ tụi đây đang cầm, có cả chữ ký của mẹ và bố cô nữa,cô cứ gọi đi, tụi đây chờ ''.
Cô biết bây giờ không phải lúc hơn thua với bọn chúng, còn phải nhanh chóng mang mẹ vào viện nên đã nói.
''Giờ các anh muốn sao ''.
''Muốn trả nợ, cô em hỏi đùa à.''
''Hiện giờ tôi chưa có các anh có thể thư thư tôi ít bữa được không, tôi nhất định sẽ trả lại các anh ''
Bọn chúng nghe được lời cô nói như nghe chuyện cười, chúng cười phá lên.
''Cô em đùa bọn ni à,bọn ni đâu phải thánh nhân đâu, bọn này còn muốn ăn cơm ''.
''Tôi cầu xin các anh ,cho tôi vài hôm nữa nhất định tôi sẽ trả các anh mà ''.
''Thôi được rồi, tôi cho cô 5 ngày nếu 5 ngày sau cô không trả được cô phải theo tôi ''
''Không được ai cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-ma-anh-yeu-thuong/2720861/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.