Anh không nói thêm bất kì lời nào nữa mà mang laptop ra làm việc. Cô cũng không dám làm phiền anh nữa nên ngồi yên nhìn ngắm xung quanh nhà.
Ngôi nhà này rất to và đẹp nữa, ngăn giữa phòng khách với phòng bếp bởi vách ngăn bằng cửa kính, vị trí trung tâm của phòng khách đặt 1 chiếc sopha lớn kèm theo 1 chiếc ghế bành để chân, và 1 chiếc bàn lớn được làm từ gỗ, chắc là gỗ quý hiếm lắm đây. Một lò sưởi sinh học được thiết kế laconnic được đặt bên cạnh tivi.
''Dạ thưa cậu chủ đã có đồ ăn sáng ạ''
Đang mãi mê suy nghĩ lời nói của quản gia làm cô trở về thực tại.
Anh gấp laptop lại hướng phòng bếp bước, đi được 1 khoảng thấy có cái gì không đúng lắm liền quay đầu thì thấy cô vẫn ngồi yên đó thì nhíu mày nói.
''Cô lại đây ''
''Gì cơ ?
''Tôi bảo cô lại đây ''
''Uh''
Không hiểu sao từ sáng giờ anh lại đủ kiên nhẫn để nói chuyện với cô gái này nữa, thật là bực chết anh mà.
Vậy là cô bước theo anh vào phòng ăn, anh bảo cô ngồi vào ghế ăn sáng cùng mình, cô cũng đành ngồi vào nhưng không dám ăn,cô đang nghỉ
* liệu anh ta có bỏ thuốc độc trong đó không nhỉ *
''Yên tâm tôi không bỏ thuốc độc ''
Cô trợn mắt nhìn anh,chẳng lẽ anh ta biết đọc nội tâm của mình.
Anh nhìn biểu cảm của cô cảm thấy vô cùng buồn cười nhưng vẫn giữ nét mặt như ai ăn hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-ma-anh-yeu-thuong/2720851/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.