Dường như thời gian cô chấn ngạc (chấn động ngạc nhiên) lâu lắm, lâu đến mức ngay cả anh cũng bắt đầu cảm thấy không kiên nhẫn. Khuôn mặt bình tĩnh của anh rốt cuộc chậm rãi có biến hóa, anh đưa cái chén trong tay đặt lên bàn, đi một bước về phía cô.
Cô có phản ứng, thân thể phía dưới ý thức lui ra sau từng bước.
Lông mày anh nhếch lên, khóe môi nhanh lạnh lại, "Em nửa đêm trở lại biệt thự, chỉ vì hỏi anh chuyện này?"
"Vì sao?" Lần nữa mở miệng, cô cảm giác giọng mình có chút hốt hoảng. Tại sao phải tuyệt tình như vậy? Vì sao tới giờ phút này, khi nhắc tới chuyện này còn có thể dùng giọng điệu chẳng hề để ý như vậy?
Vì sao... lại xa lạ đến đáng sợ như thế?
Muốn hỏi nhiều lắm, ngược lại một câu đều hỏi không ra miệng.
"Không có vì sao, cô ta làm chuyện không nên làm." ngữ điệu anh lạnh nhạt.
"Hạ Tầm Giản, em không thể hiểu nổi." Giọng của cô thấp lại, bé như không nghe thấy, đôi mắt đen đối thẳng với đôi mắt thâm sâu của anh, không di chuyển chút nào. Không phải cô có dũng khí nhìn thẳng, mà là cô ngay cả lực thay đổi vị trí tầm mắt đều bị mất.
Tay anh đưa qua, "Đã muộn, hôm nay ở lại đi."
Tay của đối phương ở sau gáy cô, cô nghe giọng của mình đang phát run, "Không được, em lái xe tới, bây giờ trở về."
Anh nhắm mắt làm ngơ, mang cô theo đi về phía cầu thang.
"Em muốn trở về..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171964/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.