Hạ Tầm Giản bị gọi có chút không hiểu, biết là như thế, nhưng anh như cũ đi tới.
An Nhan Nhiên kéo tay anh qua, đem xẻng xào rau nhét vào giữa ngón tay thon dài của anh, cười nói, "Em không khó ăn, anh nhìn rồi nấu, ăn chắc cũng không có vấn đề gì."
Mắt anh nheo, "Anh nấu?"
Cô nhìn anh nháy mắt mấy cái, "Nếu anh không muốn em không ép, nhưng hôm nay em đi dạo lâu, rất mệt mỏi, không muốn nấu cơm."
Anh rũ mắt xuống, tầm mắt trượt từ ngón tay cầm xẻng xào rau xuống dưới, lông mi dày che ánh mắt anh.
Giờ phút không quan tâm đến cảm xúc của anh thế này, nội tâm của cô bắt đầu không yên không thể khống chế, nhưng trong lòng anh một tia bất an đều không có.
Mặc dù ở hội sở anh nói hai câu vô cùng ngoài ý muốn với cô, nhưng cũng không chắc cô nhất định vì hai câu này làm trái nguyên tắc và cá tính của mình rồi thỏa hiệp, cho anh lời hẹn.
Những lời này, cũng không phải đúng là những gì muốn nghe.
Cô thích anh là một sự thật không có khả năng thay đổi, nhưng nếu anh vẫn không chịu tỏ rõ thái độ, thì ít nhất cô hi vọng sẽ biết tài cán của anh làm cho cô được đến mức nào!
Cô muốn anh hiểu được, tình yêu không phải ăn trên ngồi trước bố thí, cũng không phải ngoan ngoãn phục tùng. Cứ như vậy, cô sẽ mệt, anh cũng sẽ không thoải mái.
Cô biết lần này mình có chút lớn mật, anh dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171949/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.