Editor: song_nhi
An Nhan Nhiên bị tiếng động dưới lầu truyền đến làm cho hoảng sợ. Mới có năm phút đồng hồ ngắn ngủi, cô tự thấy mình làm không chậm, chút thời gian như vậy dưới lầu làm sao lại...
Cô vội vàng xuống lầu, nhất thời cả kinh. Mảnh vỡ của bình trà lẳng lặng nằm ở trên sàn nhà, tivi phòng khách to như vậy, lại có thể nứt một đường ở giữa! Này...
Thầy à, thầy rốt cục là dùng bao nhiêu lực vậy! ~~(>_<)~~
”Cút cho tôi.” Ba chữ, thong thả bình tĩnh. Người khác có lẽ nghe không ra tức giận, nhưng An Nhan Nhiên lại biết anh đã giận tới cực điểm, hoặc là nói giận tới độ cao mới.
Cô mặt nhăn nhíu mày, vội kéo Quan Hữu còn giật mình trên ghế sa lon, kéo anh ta ra cửa.
”Tiểu Nhiên!”
”Anh đừng quan tâm việc này!” Cô mở cửa mời khách, nhưng dưới loại tình huống này, anh làm sao chịu đi.
Cô không thể bất đắc dĩ hơn, chỉ có thể giảm thấp giọng xuống tỏ vẻ chuyện này sau khi cô về sẽ tìm anh nói chuyện, hôm nay cứ như vậy đã.
Khách không mời mà đến rốt cục thuận lợi rời đi, tiểu bảo mẫu số khổ bắt đầu thu thập các mảnh vỡ.
Trên ghế sa lon người kia vẫn không động đậy, anh dựa vào tay vịn sô pha, lạnh lùng xem cô gái tóc đen trước mặt thu dọn đồ đạc.
An Nhan Nhiên nhặt từng miếng lên, cô rất nhanh thu dọn lại phòng khách, nhìn anh mềm giọng hỏi, “Tay có bị thương không? Tức giận làm gì để đập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171895/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.