Đây mới chính là tình huống mà cô chờ mong, nhưng chạm đến đáy mắt tràn đầy đau đớn của anh,lòng cô vẫn không khỏi quất một cái. Có đôi khi, thói quen sâu tận xương tủy làm cho người ta không thể nề hà.
“Nói đi, vì sao lại như vậy?”
Vì cái gì vì cái gì? Quả nhiên, lấy tính cách của anh cũng chỉ sẽ hỏi ba chữ kia.
An Nhan Nhiên cúi đầu xuống, cũng không lên tiếng. Nhưng mà ở trong mắtđối phương, hình dáng vô thanh vô tức đáng thương này, so với thừa nhậnhoặc phủ nhận càng tác dụng mạnh mẽ hơn.
Quan Hữu vốn chỉ là đoán, hiện tại lại biến thành xác nhận không thể nghi ngờ!
“Người giới mỹ thuật nào cũng biết, Hạ Tầm Giản không nhận học trò, cũng càng sẽ không vì ai lộ diện trước truyền thông!”
Anh nắm chặt hai đấm, chỉ cảm thấy thở mỗi cái đều đau, “Anh ta đã ngoại lệ cho cho em, em…quả nhiên…Tiểu Nhiên, em nói em tốt lắm, vốn là loại tốt này đúng không!”
“Có liên quan tới anh sao?” Cô ngẩng đầu lên, đáy mắt có tia oán hận.
“Theo em có hay không? Em biết rõ chỉ cần là chuyện của em, tôi căn bản không có khả năng nhìn mà không thấy!” Anh tức giận lan tràn, lần thứ hai nắm chặt tay cô.
“Sau đó thì sao, anh tính làm như thế nào? Hoặc lànói, anh cho rằng anh có thể làm những thứ gì?” Cô không thừa nhận cũngkhông phủ nhận, chỉ một mặt nói dối, “Còn có, đừng nói cái gì tôi biếtrõ, tôi biết cái gì, đối anh bây giờ tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171889/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.