Thân thể rõ ràng nóng như vậy, thần thái lại lạnh lẽo như có thể đem người đông cứng lại.
An Nhan Nhiên còn vừa ngạc nhiên vừa đờ người mừng thầm, người kia ngay sau đó ngưng lại.
“Em mau trở về thành phố ngay! Không có mệnh lệnh của tôi không được xuất hiện ở đây nữa!” lời nói kia, đã mang lệ khí.
An Nhan Nhiên ghé thảm trên sàn trước sô pha, nhìn thấy chân dài của anhrời đi, nhụt chí đáp lời, “Được rồi, đã biết, em đi…nhưng hôm nay đãkhông còn xe, ngày mai em mới đi được không?...”
Trả lời cô, là bóng lưng tàn khốc của anh cùng tiếng bước chân lên lầu.
Ngày tiếp theo, cô xám xịt rời biệt thự mà đi.
Chuyện lần này, cô thật không thấy kỳ quái. Cá tính người nào đó, vốn lãnhkhốc lại dễ giận, thường thường đều hỉ nộ vô thường, làm cho người kháckhông nắm được.
Cô chỉ cảm thấy được lý do chuyện ngàyhôm qua, cô không nên chỉ ra sự thật kia. (nàng phát hiện anh có phản ứng ~~~)
Nói nhiều sai nhiều, nếu lúc ấy thuận theo tự nhiên liền ôm anh rồi hôn,chắc không phải là không thành công đi! Hoặc là cứ thành thật với nhucầu của mình, anh cũng không đột nhiên tức giận đuổi người.
Đến việc tham gia cuộc thi, sớm biết rằng để cho anh đồng ý không dễ dàng như vậy, cô cũng không tính toán nhiều thế.
Dù sao cuộc thi này cô đã định tham gia rồi, cũng đã báo danh rồi, giờviệc muốn làm chính là trước khi hết hạn phải vẽ ra tác phẩm hoàn chỉnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171865/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.