“Chờ cô nhìn thấy tác phẩm của anh ta, cô sẽ rõ”
“Hạ giáo sư vĩ đại như thế, tuổi chắc cũng không ít”, Cao Phỉ cố ý thám thính Lưu Huy.
Lưu Huy dù sao cũng quen biết nhiều người, vừa nhìn liền nhận ra ý đồ của cô gái này.
Lại nói, cô gái này là bạn gái của Quan Hựu, quan hệ giữa Lưu Huy và QuanHựu cũng không đến nỗi tê, tiết lộ chút thông tin cũng không sao.
Dù sao Hạ Tầm Giản trong lòng anh cũng có vị trí tương đối lớn, anh biếtHạ Tầm Giản không thích nhất là việc này, hơn nữa với bản thân anh biếtcũng không tính là nhiều, cho nên chỉ cười cười, đem câu hỏi này bỏ qua, vẫn chưa trả lời ngay.q
Lưu Huy không biết rằng, càng tránh chủ đề, phụ nữ lại càng cảm thấy hứng thú.
Giống như trên con đường thông thoáng bỗng xuất hiện một ngọn núi hoang sơ có thể chinh phục, có những người đang nhìn lên tán thưởng nhưng đồngthời, cũng có một loại ý niệm từ sâu trong đáy lòng, làm cô ta khao khát tới gần và khiêu chiến bản năng chinh phục.
Nghĩ lại, nếu có một ngày có thể làm cho nhân vật như vậy thần phục với mình, như vậy làcảnh giới như thế nào? Nói là quan sát nghiệp giới chúng sinh cũng không đủ đi! Đương nhiên, với điều kiện tiên quyết là – tuổi và diện mạo củađối phương trong phạm vi chấp nhận của cô ta.
Lưu Huy bị mấyphóng viên mời đi chụp ảnh, Cao Phỉ cũng đang cùng Quan Hựu nói chuyệnphiếm, suy nghĩ lại ngựa thần lướt gió tung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171860/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.