“Lê Duệ Húc… Buông..” Lời của cô còn chưa nói hết, cảm giác được bàn tay Duệ Húc giơ lên, đặt sau gáy của cô vỗ về thật nhẹ “Không nên cử động, em muốn làm ảnh hưởng tới vết thương sao?” Giọng nói như một lời cảnh cáo, quả nhiên khiến cho Tô Lạc quên luôn giãy dụa, cứng ngắc ngồi trên đùi hắn, cô rất ít khi gần gũi với đàn ông như vậy, ngoài Vũ Nhiên ra, chính là hắn, nhớ tới Ôn Vũ Nhiên, đôi mắt của cô ngoài sự lo lắng còn có một chút buồn phiền. Hiện tại Vũ Nhiên đang ôm một cô gái khác, còn cô cũng đang ở trong lòng một người đàn ông khác. Bọn họ cũng không 膦, chỉ là rồi lại không thể. Không biết, đây là vận mệnh hay là… Cô hơi ngẩng đầu, thấy được Duệ Húc đng chăm chú nhìn vết thương trên đầu cô, ánh mắt màu trà lại có chút buồn, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại. “Em là đồ đần phải không? Cô ta đẩy em, sao em không đẩy lại cô ta?” Lê Duệ Húc thực sự muốn biết cô gái này đang suy nghĩ cái gì, người khác đánh cô ấy, cô ấy còn muốn đưa mặt mình ra cho người khác đánh, cô có phải rất ngu ngốc hay không? Bản thân hắn từ trước tới nay đều có thù phải trả, người khác nhổ của hắn một sợi tóc, hắn nhất định sẽ nhổ toàn bộ tóc của người đó. Trái tim Tô Lạc cảm giác như bị đâm, ” Cô ấy là… Khách của anh…” cô thì thào nói, thực ra cô muốn nói ra hai từ phụ nữ, đến cuối cùng vẫn dùng từ khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-chong-mau-lanh/1490756/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.