Anh lập tức bật dậy, ra khỏi giường nhưng bỗng cảm thấy như tụt huyết áp nên ngã xuống đất.
Anh day thái dương, khẽ thở dài: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao mình không nhớ gì cả?”
Anh cố gắng nhớ lại xem đã xảy ra chuyện gì nhưng chỉ nhớ được đến đoạn sau khi mưa thì anh đi thuê phòng.
Đột nhiên.
Anh bỗng nghĩ ra điều gì đó bèn vội vàng vỗ trán: “Bạch Doanh? Người đâu?”
Lúc này trên giường trống không, chỉ có một mình anh. Nhưng dưới đất thì có thêm một vài thứ…
Chỉ cần không phải là kẻ ngốc thì có lẽ sẽ biết ngay tối qua đã xảy ra chuyện gì…
Chuyện tối qua không phải là mơ! Và người phụ nữ trong cơn mộng mị cũng không phải là ai khác.
Mơ như không mơ, giả giả thật thật, thật không ngờ mọi thứ đều là sự thật.
Bốp!
Mạc Phong tát vào mặt mình không chút do dự: “Chết tiệt! Tối qua…!Hầy!
Nhớ lại tối qua, hình như Bạch Doanh đã khóc.
Rồi cô còn nói gì đó bên tai anh, nhưng khi đó trong đầu anh chỉ toàn t*ng trùng, làm gì có tâm trạng mà đi nghe những lời nói đó.
Anh chỉ không hiểu một điều. Rằng bình thường anh cũng rất thích gái đẹp nhưng không tới mức mất kiểm soát. Thường anh sẽ biết rất rõ có thể làm chuyện đó với ai hay không làm với ai.
Đối với người phụ nữ như Bạch Doanh thì tuyệt đối không được động vào. Dây vào con gái Miêu Cương thì có thể cả đời sẽ không dứt ra được.
“Lẽ nào mình…bị cấy trùng sao?”, Mạc Phong chau mày trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc/630916/chuong-710.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.