Vụt!
Anh ta vung tay, cánh cửa của căn phòng bên trong lập tức bị mở ra và nhìn thấy Tống Thi Vũ cũng như thấy Mạc Phong đang ngâm mình trong thùng gỗ.
“Ồ! Hóa ra trong này vẫn còn người nữa à? Không biết hai người là?”, Trương Đình Ngọc khẽ cười nhìn vào trong.
Tư Đồ Yên liếc nhìn rồi bật cười: “Đó không phải là đứa con hoang của nhà họ Mạc làm loạn vùng duyên hải sao? Cô gái đó nghe nói là người mà nhà họ Tống không chấp nhận, thật đúng là một cặp trời sinh!”
"Anh nói ai là đồ con hoang?! Có giỏi nói lại lần nữa xem!", Trương Phong chỉ thẳng mặt Tư Đồ Yên mà giận dữ gầm lên.
Tư Đồ Yên đường đường là thiếu gia của Yến Kinh, lần đầu tiên trong đời bị người khác chỉ thẳng mặt uy hiếp như vậy, hơn nữa kẻ đó lại còn là một tên vô danh tiểu tốt.
Có điều Trương Phong này gan cũng to ngang trời, đừng nói trước mặt hắn có là thiếu gia Yến Kinh, cho dù có là vua đi nữa thì hắn vẫn dám chỉ thẳng mặt mà mắng.
Lúc Mạc Phong còn ở vùng duyên hải, nếu có ai dám mở miệng mắng Tống Thi Vũ một câu "con hoang" thì dù anh có bị thương nặng thế nào cũng sẽ bắt kẻ đó trả giá đắt. Chỉ có điều giờ Mạc Phong vẫn đang hôn mê, nếu không thì anh đã lao tới cho Tư Đồ Yên một trận rồi.
Tư Đồ Yên mặt biến sắc, trầm giọng đáp: "Cứ thử chỉ tay vào tôi uy hiếp lần nữa xem!"
"Tôi chỉ đấy thì sao hả con rùa rụt cổ?! Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc/630795/chuong-587.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.