Họ là kiểu bạn bè xa lạ nhất, chỉ ở mức nếu đi ngang qua nhau thì gật đầu chào hỏi mà thôi. Sau khi nhận lấy cỏ Long Tiên, Bạch Như Nguyệt quay người đi thẳng tới một chiếc xe đang đỗ ven đường, Long Hưng Điền lập tức mở cửa xe cho cô ấy.
Số tiền mà cô ấy mang đến chất thành một ngọn núi nhỏ, cao ngang ngửa hai tầng lầu, thậm chí không phải nói ngoa, có lẽ tầng một của nhà hàng này cũng không đủ rộng để bày số tiền đó!
"Anh Tư Đồ, bây giờ... chúng ta làm gì đây?", Trương Đình Ngọc cười khổ. Tư Đồ Yên quay sang nhìn anh ta, trầm giọng nói: "Chẳng phải anh đã theo sư phụ tu luyện từ nhỏ à? Dùng chân khí Vô Cực của anh để bắt cô ấy về đây cho tôi, hôm nay tôi không tin không làm gì được cô ấy!"
"Thôi đừng! Tôi vẫn muốn sống thêm mấy năm!"
"Anh sợ à?"
Trương Đình Ngọc khẽ lắc đầu: "Cái khác không dám nói, chắc chắn lá gan của tôi to nhất, nhưng có câu nói này, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nơi đây là Nam Đô, không phải Thục Châu hay Yến Kinh, nếu anh dám làm gì Bạch Như Nguyệt, đừng nói là nhà họ Bạch, có lẽ ngay cả bố anh cũng không bỏ qua cho anh đâu đấy!"
Thật ra anh ta không nói sai, Bạch Như Nguyệt không chỉ thuộc về nhà họ Bạch, mà đang mang lại lợi ích cho cả Hoa Hạ, nếu Tư Đồ Yên khiến cô ấy gặp chuyện hoặc bị kích thích rồi gây ra một loạt phản ứng dây chuyền, không ai có thể đo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc/630789/chuong-581.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.