Cho nên Mạc Phong cũng định qua một thời gian nữa sẽ hỏi tên này cho ra nhẽ, mặc dù anh không nghĩ Trương Phong có mưu đồ gì với mình, nhưng cũng phải hỏi rõ ràng mục đích của hắn là gì.
Sau một hồi, Trương Phong đi ra từ khu rừng nhỏ.
"Xong rồi à? Không bị phát hiện đúng không?", Mạc Phong vội hỏi. Hắn vỗ ngực tự tin nói: "Đừng lo, tôi mà đã làm việc thì anh cứ việc yên tâm, cháy thành tro thì bị phát hiện kiểu gì? Tôi vừa dùng thuật câu hồn để siêu độ luân hồi cho vong hồn đó đấy!”
"Luân hồi? Luân hồi có thật à?"
"Đương nhiên là có thật. Vạn vật trên đời đều có luân hồi. Ngày và đêm luân phiên luân hồi. Sinh, lão, bệnh, tử cũng là luân hồi".
"..."
Mạc Phong cũng chỉ khẽ gật đầu, anh cũng đồng ý với quan điểm này, vạn vật đều là vô hạn, còn quá nhiều chuyện vượt quá phạm vi có thể chấp nhận được của người bình thường.
Bầu trời vốn đã hừng sáng, trong chốc lát, một tia nắng khẽ chiếu qua đám mây đen.!"Trời sáng rồi, chốc nữa cậu gọi xe rồi về ngay đi!"
Trương Phong thấy vậy vội vàng nói: "Đừng, anh Mạc, tôi vừa mới tới anh liền đuổi tôi đi. Người ta còn chưa được ăn một bữa hải sản ngon ở đây đâu!"
"Ăn hải sản gì? Lẽ nào Giang Hải không có chỗ nào bán hải sản à? Hơn nữa, cậu đi một cái là đám Triệu Khải bận tối tăm mặt mũi kia kìa".
"Yên tâm đi, nhà hàng dạo này lại tuyển thêm vài nhân viên mới, bận mấy cũng đủ nhân lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc/630719/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.