"Đúng rồi! Cậu đã nghĩ ra đăng ký vào câu lạc bộ gì chưa?"
An Khanh ngồi bên cạnh nghe thấy Nam Khánh chủ động bắt chuyện với Cát Tường. Cô buông đũa xuống, đánh mắt tò mò nhìn bạn thân mình. Đôi mắt kia tỏ rõ hàm ý: Cậu mau mau gia nhập tụi này đi!
Mà ba người còn lại trên bàn cũng đưa mắt nhìn cô, chờ câu trả lời.
Đối với sự nhiệt tình của thành viên trong câu lạc bộ Văn học, Cát Tường chỉ mỉm cười. Tất nhiên cô không cười cho qua, mà đang suy nghĩ sắp xếp lại từ ngữ. Dù sao bây giờ mọi người đều có thời gian nghỉ ngơi, cô cũng không thể dùng một lý do giống hôm qua để nói với An Khanh được.
Suy nghĩ cẩn thận, giọng điệu Cát Tường đầy chân thành: "Mọi người rất tốt, em nghĩ nếu gia nhập với mọi người chắc chắn sẽ không tẻ nhạt, còn học hỏi được thêm nhiều điều bổ ích về Văn học. Nhưng mà.."
Cô chưa nói hết, An Khanh đã lanh chanh hỏi: "Nhưng mà gì vậy? Cậu không thích sao?"
"Không phải." Cát Tường lắc đầu, cô nhẹ nhàng nói ra ý kiến của mình: "Mình biết mình yếu kém, cần phải tranh thủ thời gian bù đắp lỗ hổng. Trước mắt mình kém nhất là môn tự nhiên, nên là không thể dành nhiều thời giờ tìm hiểu sâu vào môn xã hội được, nếu không thi học kỳ sắp tới chắc là mình không qua nổi."
Nam Khánh hiểu ra, đồng cảm gật đầu, nhưng vẫn nói: "Học chuyên về một môn cũng không tệ đâu. Hơn nữa còn có cơ hội tuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090837/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.