Đợi tới khi Cát Tường và Anh Tuấn ăn xong rời khỏi tiệm cơm, chỗ ngồi cách đó không xa đã không còn bóng dáng Nam Khánh và Thanh Nhàn. Nam Khánh rất biết ý, ăn xong là cậu lập tức lôi kéo cô bạn của mình ra ngoài, tránh để hai bên gặp mặt rồi dẫn đến chuyện không hay. Sở dĩ Nam Khánh lo lắng như vậy là vì Thanh Nhàn không những là bạn học cùng lớp với cậu và Anh Tuấn, mà còn là họ hàng bà con với Nam Khánh. Tính ra hai người là anh em họ với nhau. Nam Khánh nhìn Thanh Nhàn từ nhỏ tới lớn, đương nhiên biết rõ cô nàng thích người nào. Thời gian gần đây còn kì kèo lôi kéo Nam Khánh hòng muốn tới gần Anh Tuấn hơn, thậm chí Thanh Nhàn còn điền nguyện vọng vào trường đại học trái với môn học chuyên của mình.
Thanh Nhàn nhiệt tình là thế, dù biết Anh Tuấn chẳng có ý gì nhưng vẫn cố gắng kéo gần khoảng cách. Nam Khánh biết vậy chỉ đành mắt nhắm mắt mở, chuyện gì giúp được thì cậu sẽ giúp. Ví như làm bồ câu đưa tin, hoặc là tặng món quà do Thanh Nhàn nhờ. Anh Tuấn sẽ không nhận quà từ các bạn nữ, nhưng nếu do tự tay Nam Khánh đưa thì cũng sẽ nể mặt cậu mà nhận món quà này.
Nhưng mà bây giờ..
Nam Khánh kéo Thanh Nhàn ra cửa, cậu vô tình ngẩng đầu nhìn lên tầng hai tiệm cơm. Trước kia em họ mình không có cơ hội, bây giờ càng không có cơ hội.
"Cậu nhìn gì đó?" Thanh Nhàn thấy Nam Khánh ngửa đầu nhìn lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090818/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.