Đó là một thiếu nữ tuổi chưa đến mười tám. Dáng người thướt tha, tóc dài như mực chỉ vấn một nửa bằng cây trâm bích ngọc đơn giản. Gương mặt đầy đặn, đặc biệt là cặp mày lá liễu và đôi mắt phượng hơi nhếch, tưởng chừng chỉ cần cười lên thôi sẽ khiến vạn vật tỏa sáng. Cử chỉ phong thái tao nhã, từ lúc bước chân xuống xe ngựa đã khiến người ta không thể rời mắt. Một tay nàng đáp lên cánh tay nha hoàn của mình, sống lưng thẳng tắp quét mắt nhìn một lượt nhóm người đứng trước cửa, sau đó mới chuyển sang vị quản gia trung niên, nhẹ giọng nói: "Làm phiền quản gia."
Quản gia như bị thụ sủng nhược kinh, càng cúi thấp đầu hơn: "Là việc nô tài nên làm." Sau đó nhanh nhẹn dẫn trước một bước, đưa tay tỏ ý mời: "Cung nghênh tiểu thư, mời đi theo nô tài."
Thiếu nữ gật đầu, cùng với nha hoàn và thị vệ của mình đi vào sân viện được an trí. Trước đó hạ nhân đã quét tước sạch sẽ và chăm sóc cây cối, cho nên dọc đường đi đều ngửi được không khí trong lành mát mẻ, thiếu nữ có chút hứng trí thong dong dạo bước tản bộ. Vị quản gia đi trước thấy vậy thức thời thả chậm bước chân, tùy ý để thiếu nữ ngắm cảnh sắc xung quanh.
Không bao lâu đã đến trước cửa viện thiếu nữ ở, quản gia đứng cạnh bên cổng viện, khom người: "Sau này đây sẽ là chỗ ở của tiểu thư, ngài thấy cần thêm thứ gì cứ sai người trực tiếp gọi nô tài. Nô tài sẽ kịp thời bổ sung."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bo-khuyet/3090794/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.