……
Ở lần thử thứ mười một, khi gần như không ai còn ôm hy vọng vào Hạ Mục Chi nữa.
Thì sau nhiều lần bùng nổ với cường độ cao, từng tấc cơ bắp trên cơ thể Hạ Mục Chi đều đã căng đến cực hạn.
Hạ Mục Chi cuối cùng cũng nhấc được Tích Khuê, vốn yên bẩt động trên bục, rời khỏi mặt bàn.
Sau thoáng trống rỗng ngắn ngủi, làn đạn lập tức bị hàng loạt dấu chấm than chiếm đóng.
【Thành công rồi! Mục Bảo thật sự làm được rồi!】
【(pháo hoa)(pháo hoa)(pháo hoa)】
【Mục Bảo yyds!】
【A Mục, tôi mãi mãi thích cậu! Mấy người trước đó chê bai Mục Bảo nhà tôi đâu? Ra xin lỗi mau!】
……
Từ thất vọng chuyển sang khiếp sợ, tất cả các học sinh từ những ban khác đều tận mắt chứng kiến Hạ Mục Chi phá vỡ kỷ lục trước đó.
Sau tiếng kinh hô và tán thưởng là từng đợt vỗ tay tự phát vang lên.
Mọi người từ tận đáy lòng hoan hô vì Hạ Mục Chi, âm thanh vỗ tay vang dội không dứt bên tai, từng người không tự giác tiến gần về phía Hạ Mục Chi hơn.
Tần Túc: “……”
Nếu không vì thiết lập, anh cũng muốn như các học sinh khác vỗ tay.
Mười một lần, suốt mười một lần, hết lần này đến lần khác thất bại, cùng với sự mệt mỏi, bàn tán của các bạn học vây xem.Tất cả đều có thể tạo thành áp lực tâm lý khủng khiếp.
Nhưng Hạ Mục Chi chưa từng từ bỏ. Cậu kiên trì bền bỉ, và cuối cùng đã thành công qua từng lần thử nghiệm.
Nỗ lực và mồ hôi của Hạ Mục Chi hoàn toàn xứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908188/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.