………………….
Để mỗi lọ K-120 trở thành “nghịch thiên sửa mệnh”, Tần Túc nghiêm túc sửa từng cái một, sau đó trả bút lại cho Khương Thành.
“Làm phiền trợ lý Khương, giúp tôi gói toàn bộ lại bằng giấy và dây thừng đã chuẩn bị, đúng theo kích thước cái rương. Tạm thời chưa cần bỏ vào trong rương.”
“Rõ.”
Tuy không thật sự hiểu, nhưng Khương Thành vẫn làm đúng theo như yêu cầu.
Không bao lâu sau, mọi thứ được gói xong. Tần Túc để trợ lý Khương rời khỏi phòng.
Cửa phòng vừa khép, anh lập tức quét K-110 vào không gian, sau đó quét tiếp chiếc rương vào. Kết toán thành công, vắc-xin và rương đều biến mất khỏi trước mắt.
Tần Túc mở cửa, lại lần nữa xuất hiện trước mặt Khương Thành.
“Đi thôi.”
Biết trợ lý Khương sẽ không lén xem lung tung, anh đóng cửa phòng lại một cách tự nhiên.
“Rõ.”
Gói ghém kỹ càng như thế, lại không mang theo?
Trợ lý Khương hoàn toàn không hiểu nổi, nhưng không hỏi gì thêm, cũng không liếc nhìn lung tung. Ánh mắt Khương Thành từ đầu đến cuối chỉ dõi theo Tần Túc.
Chẳng lẽ… Tần Túc đã tiêm hết toàn bộ những lọ vắc-xin không rõ công dụng kia vào người, nên mới không mang theo gì nữa?
Không thể nghĩ ra lý do nào hợp lý hơn, Khương Thành đành im lặng kéo cửa xe cho Tần Túc lên.Rồi đóng lại, sau đó vòng ra ghế lái, khởi động xe rời đi.
“Trợ lý Khương.”
Ngồi ở hàng ghế sau, Tần Túc không nhịn được lên tiếng khi bắt gặp ánh mắt Khương Thành nhiều lần nhìn mình qua kính chiếu hậu.
“Có phải anh đang nghĩ tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908182/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.