……
Trong từng đợt đau đớn liên tục tăng cường, cuối cùng khi cơn đau dâng lên đến mức không thể hít thở, cảm giác như cả đỉnh đầu cũng bị xé toạc bởi cú đánh chí mạng.
Tần Túc hoàn toàn bị hành đến không còn chút sức lực.
Giữa cơn choáng váng, Tần Túc âm thầm nghĩ:
Số mệnh vô tình tát cho anh một cái, anh còn mạnh miệng bảo rằng không kêu to bằng lần trước.
Tần Túc: “……”
Hay là anh nên tiếp tục cân nhắc cho thế giới này sớm diệt vong đi? (Edit: cho em theo với..)
……
“Đủ rồi.”
Không thể tiếp tục nán lại trong phòng thay đồ, Tần Túc gọi hệ thống dừng tấn công.
“Hôm nay tạm thời đến đây thôi.”
Anh -Tần Túc chắc chắn sẽ còn trở lại.
Sau khi bị tra tấn bởi loạt cơn đau tựa sét đánh, giọng Tần Túc đã có chút khàn khàn.
【…… Được rồi.】
Nhìn mà không đành lòng, 777 do dự một lúc lâu, cuối cùng khi Tần Túc thay xong trang bị.
777 ghi chú vào phần công lược quý giá trong hệ thống: Luân phiên dùng toàn bộ vũ khí hiện có trên thị trường để tấn công chính mình.
——
Câu đầu tiên Raymond nói khi đỡ Hạ Mục Chi dậy là:
“Cậu còn nói giữa cậu và Tần Túc không có gì, tôi không tin.”
Trong đầu Hạ Mục Chi lúc này toàn là những ý nghĩ :
“Tại sao trận chiến mô phỏng lại kết thúc thế này? Sỉ nhục à? Không đúng, nhìn Tần Túc thì biết ngay anh không phải loại người có tâm tư như vậy.
Có lẽ là… Tần Túc đang dùng cách này để nói với mình rằng: dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908176/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.