…………………
Đoạn Lâm: “......”
Tần Túc cùng Hạ Mục Chi hai người này, vận may thật sự tệ đến mức khó tin.
Nhưng...
Tần Túc lấy vũ khí nhanh như vậy, có lẽ là bởi vì với anh, vũ khí gì cũng không quan trọng đi?
Khi Đoạn Lâm và khán giả còn đang cùng có một suy nghĩ.
Thì Tần Túc đã cầm vũ khí lên, tầm mắt hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ con"sâu" nào, phút chốc cơn lốc đã nổi lên.
Trong làn cát bay mịt mù, thân hình của nhóm sâu đột nhiên xuất hiện.
Chúng có đủ loại hình thái khác nhau, hình dạng dữ tợn khiến người ta rùng mình.
Tần Túc: “......”
Lâu ngày không gặp, mấy con này trông vẫn... đáng ghét như vậy.
May mắn là sau nhiều lần bị c**ng b*c "trị liệu" với Trùng tộc, anh đã quen với việc xử lý bọn chúng bằng bản năng.
Đến mức đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã hành động trước.
Thậm chí giờ phút này, núi Thái Sơn có đổ ngay trước mắt, mặt anh cũng không hề biến sắc.
Mà còn có thể nhớ lại vị trí các bạn học trước đó khi tiến vào khu vực chiến trường mô phỏng, đối chiếu với nơi này đang xuất hiện " công sự che chắn*” và hàng loạt "sâu".
(Công sự che chắn*: theo ngữ cảnh quân sự, có nghĩa là các công trình, công sự được xây dựng để bảo vệ người và phương tiện khỏi các loại vũ khí, đạn dược, và các nguy hiểm khác trên chiến trường. Nó bao gồm các công trình như hầm hào, lô cốt, công sự dã chiến, và các loại công trình phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908169/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.