Chương 22: Tần Túc thật ra không ngờ, các vai chính lại cùng mình nói chuyện phiếm đến cả hành tung cá nhân. Trong suy nghĩ của anh, bọn họ cùng lắm chỉ là quen biết sơ sơ, chào hỏi xã giao vài câu rồi đường ai người nấy đi. Nhưng mà, chuyện đã tới nước này... thì cũng chẳng có gì không thể trả lời. Nhìn dáng vẻ Samuel, rõ ràng chỉ là do thói quen tán gẫu đôi câu, không hề có ý thăm dò hành tung của anh. Ít nhất thì... Tần Túc cho rằng bản thân không hề cảm nhận được chút ác ý nào từ biểu cảm hay giọng nói của Samuel. “Không sao.” Tạm thời chưa làm chuyện gì trái lương tâm, Tần Túc đáp lời một cách đúng lý hợp tình: Hạ Mục Chi cứ tưởng Tần Túc chắc chắn sẽ không trả lời, lại không ngờ nghe được thanh âm nhàn nhạt ấy.Chẳng có chút gợn sóng, rõ ràng không phải đang nổi giận. Mặc kệ thật giả thế nào, quan trọng là... Tần Túc đã trả lời bọn họ! “......Ha ha.” Sau thoáng ngạc nhiên ngắn ngủi, Hạ Mục Chi lập tức phản ứng lại. Để tránh lát nữa phát sinh thêm tình huống ngoài dự đoán, làm Tần Túc hiểu lầm bọn họ được đằng chân lân đằng đầu, cậu vội vàng kết thúc cuộc gặp mặt “oan gia ngõ hẹp” này. Thức thời chủ động nói: Lễ nghĩa qua lại đáp lời câu “vừa từ đâu đến” của đối phương, Hạ Mục Chi nhanh chóng nói tiếp: Tuy rằng Tần Túc luôn xa cách lạnh nhạt, nhưng từ
“Trong nhà.”
“Vậy à…..Tôi với Samuel cũng vừa từ sân huấn luyện trở về.”
“Vậy bọn tôi không quấy rầy nữa.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908151/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.