Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ học sinh lớp tổng hợp khóa 26 ban 6... đều hoa mắt chóng mặt. Não như tắt nghẽn, mắt như muốn rớt ra.
Khán giả đang xem trực tiếp trên màn hình cũng đồng cảm, cảm giác như chính mình cũng bị “đánh vào mặt” một cú.
【Tôi xxxxxxxx (quăng điện thoại lật mắt xỉu luôn) sao cuộc đời VIP của tôi lại phải chịu đựng như này?!】
【Trả lại mắt cho tui!!!】
【Vai hề lại là tôi?! Quỳ luôn đầu gối nè, còn muốn gì nữa?! Mau cất cái thứ kinh dị này lại giùm đi!!】
【Tôi thật sự chịu không nổi đâu. Không rảnh chơi cái vũ trụ ‘Truyền Thuyết Tinh Tế’ với tác giả đâu, gắn mác vô đi, đừng hành hạ người ta nữa mà!!】
【Có bản lĩnh thì lần sau báo trước cái dòng “năng lượng cao nguy hiểm” giùm cái (khóc lớn)】
【Quân thần đâu rồi?! Mau đập nát màn hình cho trẫm!!】
【Tôi đã làm gì đâu đã chạm vào đâu? Bánh kem, trà sữa, bún bò, BBQ, gà cay phô mai, bò bít tết, tôm hùm, bào ngư, hải sâm… tư bản mấy người quá ác, sao lại nhắm vào tui thế này?! Ọe ọe ọe】
Giữa khung cảnh như “binh hoang mã loạn”, chỉ có Chu Khai Vũ người đã “thân kinh bách chiến” là vẫn có thể gần như tham lam hấp thu toàn bộ lượng thông tin khổng lồ hiển thị trên giao diện quang não của Tần Túc. Thậm chí ông đã quên mất mục đích ban đầu mình định làm gì.
Cơ sở dữ liệu cá nhân như vậy, không cần nghi ngờ gì nữa, vô cùng trân quý. Chu Khai Vũ ghi nhớ được càng nhiều, sau này dạy học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908145/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.