Chương 4: “Đương nhiên là không thể, vì tôi đâu có.” Câu trả lời ấy, Tần Túc chỉ nói trong lòng. Sự thật tàn khốc là: để duy trì hình tượng “đại lão” vừa mới đắp lên, để không bị lộ ra thân phận là một “lạc hậu ngoại lai khách” không có cả quang não, anh buộc phải giấu nhẹm đi tất cả. Tần Túc nhìn thẳng vào mắt Genn, giữ lễ phép đối diện với cậu. Genn vừa khẩn trương vừa lúng túng. Trong khoảnh khắc nhìn thấy rõ ánh mắt của đối phương, Genn cảm nhận rõ ràng: người Alpha cao lớn trước mặt không chỉ khí chất lạnh lùng, mà đến ánh mắt nhìn mình cũng lạnh đến không còn một chút hơi ấm. Nhận ra sự thật ấy, Genn người đã gom hết dũng khí mới dám mở lời, cảm thấy trong lòng bối rối và bất an. Quá hấp tấp rồi.Genn âm thầm tự trách. Bị ảnh hưởng bởi tin tức tố, đa số Alpha đều có tính cách nóng nảy. Mà bản thân lại không kìm chế được xúc động, lỡ bước tới gần vị Alpha thoạt nhìn đã chẳng dễ chọc này, liệu có phải là hành động dại dột? Theo nguyên tắc “nói nhiều dễ sai”, trước yêu cầu kết bạn quang não của đối phương, Tần Túc chỉ bình tĩnh nhìn Genn một lần, sau đó lạnh nhạt nói một câu: “Xin lỗi.” Một câu thôi, nhưng từng chữ như thể đinh đóng cột. Genn đã bước tới trước mặt anh, ước chừng do dự 7 giây. Điều này chứng minh Genn không phải kiểu người mặt dày bám riết. Mà câu từ cự tuyệt lạnh nhạt nhưng lễ độ của Tần Túc, cũng giúp đôi bên giữ lại chút thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-binh-thuong-nhung-cai-trang-a-truyen-tranh-abo/4908125/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.