Lâm Phạm xoay người đứng dậy cầm quần áo vội vàng mặc vào: "Em đi với anh đến đó xem một chút có được không?"
Tần Phong đứng dậy đi ra ngoài: "Vậy em nhanh lên."
Lâm Phạm mặc quần áo quả thật rất nhanh, đợi đến khi Tần Phong bước ra cửa, cô đã xách theo ba lô chạy theo: "Đi thôi."
Tần Phong một tay cầm điện thoại, một tay vươn ra sửa lại cổ áo cho Lâm Phạm, nói với đầu bên kia: "Mười lăm phút nữa sẽ đến."
Cúp điện thoại, anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài: "Ở bệnh viện trung tâm."
Lâm Phạm chạy chậm đuổi kịp tốc độ của Tần Phong: "Rốt cuộc Âu Dương Ngọc là thứ gì? Anh ta moi tim để làm gì? Đã tìm ra nguyên nhân chết của bảy bộ xương kia chưa?"
Tần Phong ấn thang máy: "Tạm thời chưa thể đưa ra bất kỳ kết luận gì, trong ba lô của em có sữa chua, còn có bánh mì."
Dạ dày của Lâm Phạm không tốt, sợ cô đói bụng.
Lâm Phạm vội vàng nhìn vào ba lô, quả nhiên phát hiện ra có bánh bao và sữa, còn có hai thanh sô cô la. Sương mù bối rối trong lòng như tan hết, lặng lẽ quay sang nắm tay Tần Phong.
Khi bọn họ chạy đến hiện trường đã là tám giờ, có rất nhiều đang vây quanh xem hiện trường, Tiểu Vương nhìn thấy Tần Phong, bước nhanh đến: "Đội trưởng Tần."
"Sao rồi?"
"Đang chụp ảnh."
Người bị hại ngửa mặt ngã xuống từ chỗ rẽ của tầng tám, Tần Phong ngẩng đầu nhìn trần nhà, cũng không có vết máu bắn lên. Bọn họ khảo sát xung quanh, trên mặt đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661204/chuong-94.html