Lâm Phạm bỏ điện thoại xuống. Nước trong phòng bếp đã được đun sôi rồi, đang kêu lên ùng ục. Lâm Phạm đi tới tắt bếp. Điện thoại lại đổ chuông. Cô cầm lên xem, thấy là tin nhắn của Tần Phong.
“Cố hết sức đừng ra ngoài nhé. Anh đi công tác hai ngày.”
Lâm Phạm trả lời: “Vâng.”
Cảm giác được người khác nhớ mong quan tâm thật tốt. Lâm Phạm ăn cơm xong liền vào phòng sách. Bài tập còn chưa lật ra thì mẹ Tần Phong đã gọi điện thoại tới. Lâm Phạm vội vã nhấc máy: “Dì ạ.”
“Phạm Phạm, đang ở nhà làm gì thế?”
“Dì có chuyện gì sao ạ?”
“Cũng không có gì, có thể đi dạo phố với dì không?”
“... Được ạ.”
“Vậy dì đợi con ở quảng trường Thế Kỷ nhé.”
Bên ngoài trời âm u. Lâm Phạm cố ý lấy một chiếc ô để vào trong cặp. Tàu điện ngầm không đông người lắm. Lâm Phạm tìm được một chỗ liền ngồi xuống, lấy điện thoại ra mở weibo lên, tùy ý lướt xem. Bên cạnh có một người ngồi xuống, Lâm Phạm liền dịch sang một chút rồi tiếp tục lướt weibo.
Bên cạnh có một mùi máu tanh lạnh lẽo, Lâm Phạm liền quay đầu nhìn sang. Người ngồi kế cô là một người đàn ông trung niên mặc quần áo màu đen, nhìn có vẻ quen mắt. Lâm Phạm thu ánh mắt lại, tay đang lướt trên màn hình chợt dừng, lại quay sang nhìn.
Trên cổ tay người đàn ông kế bên có thẻ phân biệt thân phận của nhà xác. Lâm Phạm mím môi, hít sâu một hơi. Ông ta không phải là người, là gì thì tạm thời Lâm Phạm chưa biết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661183/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.