Lâm Phạm phát giác ra điểm không thích hợp. Cô nhanh chóng móc dao găm từ trong cặp ra. Con dao găm này vẫn luôn để trong cặp cô. Âu Dương Ngọc lui ra tới giữa đường, tiên sinh vẫn đứng chắn trước mặt Lâm Phạm: “Nghịch lại trời để sửa mệnh, anh Âu Dương, anh sẽ bị trời phạt đấy.”
Từ phía xa đột nhiên vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Âm thanh bén nhọn, rạch ngang bầu trời. Thoáng chốc, vô số tiếng ồn đã xông thẳng vào màng nhĩ. Lâm Phạm vội đi lên đứng bên cạnh tiên sinh: “Ông không sao chứ?”
“Không sao.” Đôi mắt không nhìn thấy được của ông ấy vẫn hướng về phía Âu Dương Ngọc. Lâm Phạm ngẩng đầu, Âu Dương Ngọc đã biến mất rồi. Toàn thân cô đều nổi da gà, đi lên phía trước một bước, bắt lấy cánh tay tiên sinh: “Tiên sinh, rốt cuộc anh ta là cái gì?”
“Tôi không biết.”
Xe cảnh sát dừng lại ngay trước mặt. Cửa xe mở ra, Tần Phong liền xông tới. Anh mang theo súng: “Người đâu rồi?”
Vừa nhìn đã thấy Lâm Phạm và vị tiên sinh kia, Tần Phong liền bước nhanh tới kéo Lâm Phạm ra kiểm tra một lượt. Lâm Phạm bình an vô sự rồi anh mới yên tâm.
“Tiên sinh.”
Vị tiên sinh nhìn về phía Tần Phong: “Vậy tôi xin cáo từ.”
Tần Phong nhíu mày, bảo vệ Lâm Pham phía trước mình: “Tiên sinh.”
“Xin cứ nói.”
“Anh ta có phải người không?’
“Là người mà cũng không phải người.”
Sắc mặt Tần Phong trở nên khó coi. Ban đầu anh nói với Lâm Phạm cũng là câu nói đó. Anh đi lên một bước: “Xin chút thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661181/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.