"Vốn là không cần chúng ta đi." Tiểu Vương nhìn Lâm Phạm: "Lãnh đạo nói cho anh đi ra ngoài tránh gió lớn, bớt ở nhà để tâm vào chuyện vụn vặt, tránh cho quay đầu lại làm ra chuyện cực đoan."
Tần Phong đang nhẹ nhàng, thoải mái lườm liếc Tiểu Vương, ánh mắt lạnh như băng. Lâm Phạm đeo tai nghe lên, chọc dưới cánh tay Tần Phong, thấp giọng nói: "Chừng nào đến gọi em, em ngủ một lát."
Tần Phong ừ một tiếng, cầm áo khoác khoác lên người Lâm Phạm, Tiểu Vương liếc nhìn Tần Phong từ trong kính chiếu hậu, cười đùa tí tửng: "Lâm vẫn còn học học cấp ba nhỉ?"
Tần Phong liếc anh ta: “Cậu nói nhiều thế.”
Tiểu Vương gãi đầu, cười rộ lên.
Lâm Phạm rất nhanh sau đó đã ngủ mất rồi, đầu đặt ở giữa cửa sổ xe và tựa lưng của ghế. Khi xe đi ngang qua đường phải giảm tốc độ vang lên tiếng “loảng xoảng” thì cô đụng vào đầu, cô ôm đầu hừ một tiếng, không mắt mở thay đổi tư thế tiếp tục ngủ. Tần Phong vươn tay kéo đầu của cô đặt lên đùi mình, Lâm Phạm mở mắt ra nhìn thấy Tần Phong, xê dịch đầu tiếp tục ngủ.
Một giờ chiều đến huyện Từ Sơn, tìm chỗ ăn vội cơm trưa rồi đến cục công an huyện. Tuy rằng địa điểm xảy ra vụ án gần thành phố X, người phát hiện hài cốt báo án cũng ở thành phố X, nhưng mà địa điểm xảy ra vụ án thật sự thuộc về Giang Thành. Vì vậy người chịu trách nhiệm của cục công an huyện Từ Sơn đến sau nhận vụ án, xương người đã được đào lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661172/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.