Vậy là một ngày chủ nhật vui vẻ đã kết thúc như thế. Ngay khi chiếc xe du lịch chở chúng tôi về tận trường của Trường Đông thì thay vì việc chờ anh ta đưa về tận nhà tôi đã chào tạm biệt mọi người và lặng lẽ xách ba lô đi bộ về trước. Thực lòng mà nói kí túc xá chỗ anh ta sống và nhà tôi chỉ cách nhau hơn 1 km, dù có cuốc bộ chậm chạp đến mấy cũng tầm mười phút là tới nơi, mà ba lô của tôi lúc này ngoài cuốn truyện ra thì cũng chẳng có gì, chỉ là tôi hơi buồn lòng một chút. Không cần nói cũng biết giờ này anh ta đang cặp kè với chị Thục Linh mà quên mất tôi rồi, nhưng mà sao mấy anh chị khác cũng vô tâm thế nhỉ? Nghĩ sao thì tôi cũng thuộc hạng em út ở đó, lại là một thành viên mới hẳn hoi vậy mà cũng chẳng ai chịu xách xe ra rước tôi về một đoạn. Vừa đi tôi vừa dùng chân đá mạnh những viên sỏi trên đường, không biết kiếp trước chúng có thù oán gì với tôi không mà tôi mạnh chân như thế, trong lòng lại thêm chút buồn bực.
“Mộc Đan! Sao đi nhanh thế?”
Một tiếng gọi lớn phát ra sau lưng tôi, nó hoàn toàn quen thuộc. Tôi hơi bất ngờ mà ngoảnh lại nhìn, đôi đồng tử dãn to ra hết mức.
“Anh làm gì ở đây?”
Gia Huy thở gấp gáp rồi dừng ngay chiếc xe đạp bên cạnh tôi, môi nở một nụ cười rạng rỡ.
“Anh chạy vội vào kí túc xá dắt xe ra thì không thấy em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ben-ngoai-cua-so/2778994/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.