*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi sáng 7: 00, Đinh Tiểu Nhu đúng giờ tỉnh lại.
Đây là cái phòng nhìn qua 10 phần thiếu nữ, đầu tường treo một hàng ảnh chụp, toàn bộ là ảnh chụp Đinh Tiểu Nhu ở những mùa khác nhau dưới cùng một tán cây bạch quả.
*Bạch quả: Cây rẻ quạt.
Nàng giãy giụa ngồi dậy, cổ còn đau, trên cổ còn có cái nẹp, vặn vẹo cái cổ vẫn như cũ giống như kim đâm, giống như là có một đàn kiến khuân vác đồ vật trên dây thần kinh.
Nàng ấn ấn bụng, nơi đó phát ra tiếng nho nhỏ, vì thế vội vàng xuống giường, lê dép hướng ra ngoài phòng ngủ.
Đi vào toilet, liền nghe được bên trong truyền ra tiếng ca ngọt ngào của Đặng Lệ Quân.
Nàng vỗ vỗ cửa, “ Cậu à, cậu còn muốn ngồi trong đó bao lâu?”
Bên trong truyền ra Đỗ Lệ Minh thanh âm ôn nhu, “Vừa mới bắt đầu.”
“Cậu có thể nhanh lên một chút hay không? con sắp chịu không nổi rồi!” Đinh Tiểu Nhu nhíu mày.
“Không được đâu.” Đỗ Lệ Minh trả lời như cũ ôn nhu.
Đinh Tiểu Nhu xoay người, liếc sang phòng ngủ chính ở đối diện, nơi đó chính là nơi “ngự trị” của nữ vương trong nhà này. Địa bàn của Nữ vương không phải tùy tiện có thể đi vào,buồng vệ sinh cá nhân của nữ vương càng không phải có thể tùy tiện dùng.
Huống hồ nữ vương lúc rời giường dễ dàng cáu gắt, mấy chục năm như một, Đinh Tiểu Nhu ngẫm lại vẫn là thôi, xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ban-gai-ma-toi-khong-the-yeu/256507/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.