Chờ đợi một lúc, cuối cùng Dương Minh cũng từ bên trong bước ra. Thương Duẫn vừa nhìn thấy nó, hai mắt sáng lên, nhanh chóng chạy đến để hỏi thăm.
"Minh à, em có sao không? Ông ta có làm gì em không?"
Hiệu trưởng vừa mới bước ra: "..." Tôi có thể làm gì được nó?
"Em không sao, anh không cần phải lo lắng." Nó vỗ vai cậu trấn an sau đó quay sang nhìn hiệu trưởng nói: "Chúng em xin phép rời đi trước."
Hiệu trưởng gật đầu, gã để ý đến Bác Văn Quân lúc này vẫn còn đang đứng ở đây bèn nói: "Em giúp thầy dẫn hai bạn đến ký túc xá nhé, Dương Minh ở lầu ba phòng 2C, còn em này ở lầu một phòng 5A."
Hắn vẫn còn đang gật gù ngon lành, bất chợt nghe đến số phòng của Thương Duẫn liền khựng lại, lát sau lại tưởng mình nghe lầm mà đưa tay chỉ vào cậu hỏi lại: "Sao chứ? Cậu ta ở phòng nào thưa thầy?"
"Phòng 5A, có vấn đề gì sao?"
Có, tất nhiên là có! Bác Văn Quân rất muốn nói như vậy, nhưng dù sao cũng là học sinh, ai lại không kiên dè hiệu trưởng nên chỉ đành mím môi lắc đầu.
"Không có vấn đề thưa thầy."
"Vậy em đưa hai bạn về phòng nghỉ ngơi đi, trời cũng sắp tối rồi." Nói rồi gã bước cửa trở vào bên trong.
Sau khi ông đi, hắn vẫn cứ đứng trơ ra đấy làm vẻ mặt cá chết nhìn cậu không hề có ý muốn dẫn hai người đi nhận phòng.
Cậu thấy hắn cứ đứng đơ ra đấy, ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-ban-dong-hanh-am-duong/2722545/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.