Phòng bật máy sưởi, thỏ tai cụp bé bỏng được thả trên gối đầu, cậu tìm một vị trí thoải mái và nằm vô cùng ngoan ngoãn.
Cơn buồn ngủ dần đánh úp, bé thỏ ngáp một cái, rồi ngủ rất say sưa, bộ lông xù bồng bềnh như mây trắng bị gió thổi lay khẽ, thân mình tròn vo phập phồng theo từng nhịp thở.
Ngu Hàn Sinh duyệt xong tài liệu, tắt đèn, phòng ngủ trở nên đen kịt, hắn đã quen với bóng tối từ lâu, cảnh vật xung quanh hiện lên rõ ràng trong đôi mắt hai đồng tử thoắt hiện của hắn.
Cự xà nhìn thỏ tai cụp nằm sấp trên gối đầu, cụp mắt, ôm Tạ Kiều vào lồng ngực lạnh băng của mình.
- ----- đó là nhiệt độ duy nhất hắn có thể chạm tới.
*
Yên thành về đêm tĩnh lặng như tờ, bầu không khí ảm đạm tối tăm bao trùm thành phố, không một nhà nào bật đèn, ngoại trừ sở cảnh sát Yên thành.
Một cảnh sát phụ trợ gầy còm đứng ngoài sở cảnh sát, có lẽ đã chờ rất lâu, bởi quầng thâm dưới mắt đã bắt đầu đen tím, khi thấy người bên trong ra ngoài, cậu ta lập tức đuổi theo: "Giám đốc Trần, vụ việc thi trành không thể cứ bỏ qua vậy được!"
"Đã biết bao người thiệt mạng rồi."
Cảnh sát phụ trợ gầy nhom ngẩng cao đầu, siết chặt nắm đấm.
Giám đốc Trần không lấy làm lạ với sự xuất hiện của cậu ta, chân không dừng bước: "Ngô Nhạc, đây không phải chuyện cậu nên dính dáng vào, hãy trở về làm tốt cương vị của mình."
"Yên thành không còn ai nữa."
Ngô Nhạc cúi đầu.
Yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-2d-ong-trum-nuoi-ba-nam-chay-roi/1150978/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.