*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ý em là báo cảnh sát cơ."
Tạ Kiều trong lòng Ngu Hàn Sinh gian nan ngẩng đầu, nhấn mạnh một lần tròn vành rõ chữ.
Ngu Hàn Sinh thoáng khựng lại, gác cằm lên đầu cậu, rõ ràng không định buông ra.
Tạ Kiều cảm nhận được một loạt ánh nhìn kinh ngạc phi trúng lưng mình, may mà chẳng bao lâu cảnh sát đã tràn tới, Ngu Hàn Sinh liền thả cậu ra.
Lúc đến đồn lấy lời khai, Khương Lê len lén nói: "Anh Tạ yên tâm, em không kể với ai đâu, nhưng sau này phải chú ý đấy, anh mà hot lên cái là cánh săn ảnh chớp lia lịa liền."
"Cảm ơn, nhưng tôi với anh ấy chỉ là bạn bè thôi." Tạ Kiều giải thích.
Khương Lê tỏ vẻ hiểu mà hiểu mà.
Tạ Kiều:...... ai thấu nỗi oan này
Tạ Kiều không biết có bao nhiêu người trong khách sạn, riêng hội trường đoàn làm phim thuê đã có trên bốn trăm người, cuối cùng chỉ có bảy người bọn cậu còn sống sót.
Đây là một con số tàn khốc, bác cảnh sát già vào hiện trường xem xét, khi trở về tóc đã bạc thêm, dường như lưng cũng còng đi đôi chút.
Bác nói với đám Tạ Kiều: "Mong mọi người không tiết lộ chuyện này ra ngoài, tránh gây ra khủng hoảng trên diện rộng cho dân chúng."
Nói đoạn, bác cúi thấp người.
Tạ Kiều cảm thấy áp lực nặng nề, cậu vội nói: "Cháu sẽ không nói."
Những người còn lại đồng loạt gật đầu, rồi run run hỏi: "Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-2d-ong-trum-nuoi-ba-nam-chay-roi/1150971/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.