CHƯƠNG 147
Thẩm Nguyệt đẩy Hạ Miều ra, để mặc nửa người dưới trần trụi đi đến bên ghế sô pha lấy khăn giấy chà lau côn ŧᏂịŧ, còn Hạ Miều lỏa lồ nằm ở trên giường thở hổn hển, lý trí bị đánh mất cũng dần dần thu hồi.
Thẩm Phi cùng Mạch Tuyết đi đến mép giường nhìn cô gái đang nhắm không thèm nhìn ai, thân thể mềm mại phiếm một tầng màu đỏ mê người, hai chân hơi hơi mở ra thấy rõ hai cái huyệt đỏ bừng như tắm máu, cái miệng nhỏ không kịp khép lại đang trào ra chất lỏng da^ʍ uế.
Vừa rồi nhìn một màn kia hạ thể Thẩm Phi cùng Mạch Tuyết sớm đã trướng đau, bây giờ quan sát kĩ một màn này sao có thể nhịn được, dục hỏa vẫn luôn ẩn nhẫn nháy mắt chợt bùng nổ.
Thẩm Phi đi lên bóp cằm Hạ Miều, hài hước cười nói: “Thế nào? Một thứ đồ chơi cũng dám chơi tính tình*? Nói cho cô nghe, cô không có tư cách!”
(chơi tính tình thì phải thay bằng từ gì? Các nàng help taaaa)
Hạ Miều mở to mắt, trong mắt lãnh quang cứ vậy đối mặt với Thẩm Phi.
“Chơi tính tình? Anh vẫn chưa đủ tư cách để tôi chơi tính tình đâu.”
Giọng nói trào phúng khiến ý cười trên mặt Thẩm Phi trầm xuống, đôi mắt hồ ly lạnh băng nhìn chằm chằm Hạ Miều.
Nhưng mặc kệ như thế, Hạ Miều vẫn không hề hối cãi, ngược lại nghiền ngẫm nhìn Thẩm Phi: “Sao rồi? Mới chút đã nổi giận? Một thứ đồ chơi mà thôi, cũng có thể làm anh nổi giận?”
Bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-dai-thanh-yeu/2708841/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.