‘Tại sao ngươi lại tới nữa? Nghe được tiếng mở cửa rất nhỏ, Tư Mã Tuấn Lỗi mở mắt ra liền nhìn thấy Hàn Ngữ Phong đi đến, sắc mặt hắn lạnh như băng, không có lấy một tia vui sướng.
‘Ngươi cũng không quy định ta không thể đến.’ Hàn Ngữ Phong mở miệng phản bác, không để ý lời nói lạnh lùng của hắn chút nào.
‘Hàn Ngữ Phong, ngươi cố ý tìm ta cãi nhau phải không?’ Khóe môi của Tư Mã Tuấn Lỗi nhếch lên. Nhưng lần này lại không mang ý châm biếm. Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh nàng từng cùng hắn tranh chấp, mỗi lần như vậy nàng đều quật cường, luôn luôn chọc giận hắn. Tuy rằng bề ngoài nhu nhược nhưng tâm lại không hề ôn thuần. Hiện tại hồi tưởng lại những chuyện này làm cho hắn đột nhiên cảm thấy giây phút được cùng nàng đấu võ mồm thật là trân quý. Về sau không bao giờ…sẽ có nữa.
‘Ai cùng ngươi cãi nhau, là ngươi cùng với ta cãi nhau, tại sao ngươi lúc nào cũng không nói đạo lý như vậy chứ?’ Trên môi Hàn Ngữ Phong cũng hiện lên một nụ cười. Có lẽ là bởi vì không thể chiếm được cho nên hồi tưởng lại sẽ trở nên hết sức tốt đẹp. Bọn họ từng tranh chấp kịch liệt, hiện tại nhớ lại làm nàng cảm thấy thập phần ấm lòng.
‘Được, lần này ta nói đạo lý với ngươi. Nếu ngươi đã chọn lựa rời đi, như vậy thì xin mời ngươi hãy tránh xa ta ra, đừng tới trêu chọc ta.’ Thanh âm của Tư Mã Tuấn Lỗi âm trầm hẳn đi, bên trong còn ẩn chứa sự tự giễu bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-ai/748408/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.