Trong địa lao của Vương phủ âm lãnh ẩm ướt.
Hàn Ngữ Phong dựa vào đống rơm rạ mềm mại, lạnh quá, đau đớn, là cảm giác duy nhất của nàng.
Ý thức đã bắt đầu mơ hồ, đầu thật choáng, đúng lúc này thanh âm tàn nhẫn băng lãnh kia lại vang lên, thần chí hôn mê đột nhiên tỉnh táo lại.
“Hàn Ngữ Phong, nếu ngươi thừa nhận, ta có thể xem xét mà buông tha cho ngươi.”
Hàn Ngữ Phong miễn cưỡng chịu đựng sự đau đớn từ vết thương ở lưng, đứng dậy, dựa vào tường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch mang biểu tình quật cường kiên quyết nhìn hắn.
“Ta, không, có, làm.” Gằn từng tiếng xong, thân thể có chút dao động.
“Ngươi thật sự chết cũng không hối cải.” Sự tức giận cuồng liệt trong nháy mắt bùng phát, con ngươi đen cùng hơi thở của Tư Mã Tuấn Lỗi tràn ngập nguy hiểm, nàng quật cường như vậy, mà còn không hối cải, chẳng lẽ lấy việc này để che dấu sự ngoan độc trong tâm của nàng?
“Vậy ngươi đánh chết ta đi.” Hàn Ngữ Phong thật sự muốn chết, chết đối với nàng là một sự giải thoát, chân tướng gì chứ, với hắn mà nói nó không quan trọng, quan trọng là…… Hắn muốn lấy cớ để tra tấn mình……
“Ngươi lại muốn chết.” Tư Mã Tuấn Lỗi thét lớn một tiếng. “Bốp” một tiếng, tát lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của nàng.
“Ta sẽ không để ngươi toại nguyện đâu.” Sau khi lạnh lùng bỏ lại một câu, liền phất tay áo rời đi.
Hàn Ngữ Phong rốt cục cũng không thể duy trì được nữa, cảm giác chóng mặt mãnh liệt vây lấy nàng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-ai/748248/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.