"Hôm nay em muốn ăn gì?"
"Cá cay anh làm hôm qua ngon lắm, em muốn ăn nữa."
"Lần đầu tiên nhìn thấy cái váy này, anh đã cảm thấy nó thuộc về em, thế là tiện tay mua luôn."
"Trùng hợp ghê, em cũng mua cho anh một chiếc áo sơ mi."
"Vợ ơi, trời lạnh rồi, đừng ra ngoài nữa."
"A Tiêu, trời lạnh rồi anh nhớ mặc ấm vào, đừng để bị lạnh đấy."
"Tiểu Chanh Tử hôm nay có ngoan hơn chút nào không?"
"Không có đâu, con bé chẳng ngoan chút nào, như đang múa thái cực trong bụng em vậy. Đoán đại thì chắc chắn là một đứa nhóc nghịch ngợm đấy."
...
Hà Quất vẫn luôn cảm thấy cuộc sống là do từng việc lặt vặt như ăn mặc ở dùng chồng chất tạo thành.
Giữa cô và Hà Tiêu, chẳng qua là vừa hay làm được việc biết nói chuyện, biết giao tiếp, cố gắng để câu nào cũng có hồi đáp, vì thế cuộc sống mới không có nhiều sóng gió, mà lại là sự bình yên trong mơ.
Điểm khác biệt duy nhất, là sau khi kết hôn, họ đã có con gái của riêng mình - Hà Chanh.
Sự ra đời của Tiểu Chanh Tử không nghi ngờ gì chính là việc đẩy cuộc sống của hai người sang một giai đoạn mới.
Con bé không giống vẻ dịu dàng của Hà Quất, cũng chẳng giống sự âm thầm bụng dạ thâm sâu của Hà Tiêu, ngược lại lại là một cô nhóc có cái miệng biết nói lời ngọt, thường xuyên chọc cho hàng xóm cười đến không khép được miệng.
Nhưng đôi khi cũng nghịch ngợm, thấy Hà Quất giận thì sẽ lon ton chạy tới dỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291699/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.