Việc anh Thao và chị Mạn đi ăn với cậu họ, Hà Tiêu đã nói với Hà Quất, nhưng Hà Quất không muốn đi. Cô nói là không quen biết, sau này cũng không định qua lại nhiều, đi rồi cũng chỉ chán ngắt thôi, cuối cùng Hà Tiêu đành chỉ dẫn hai người kia đi.
Con gái hai người kia thì không đủ điểm vào Nhất Trung Kỳ Viên, nhưng cũng coi như tạm được, cậu họ cũng đồng ý giúp chuyện đó.
Ra khỏi nhà hàng, ba người nhìn theo xe cậu họ rời đi rồi mới chậm rãi quay về.
Trên đường đi, anh Thao vừa đi vừa nói: "Trước đây sao cậu chưa từng nói là có ông cậu như vậy?"
"Bao nhiêu năm rồi không liên lạc, nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì." Lần này nếu không phải vì muốn giúp chị Mạn với anh Thao một tay, thì anh cũng chẳng nghĩ tới chuyện liên hệ.
Hà Tiêu hơi nghiêng đầu liếc nhìn chị Mạn, nói thẳng: "Chi Mạn, tôi với A Quýt ở bên nhau rồi."
"Hả? Thật á?"
"Thật, nhưng mà..."
Chưa kịp nói xong, xe đi ngang qua bóp còi inh ỏi, tiếng chói tai át hẳn lời Hà Tiêu. Đợi xe đi qua rồi, ba người mới nhanh chân băng qua đường. Tiếng còi vừa dứt, Hà Tiêu đang định nói tiếp thì đã thấy chị Mạn mặt mày rạng rỡ, còn phảng phất vẻ đắc ý.
Chị ấy siết nắm tay, thấp giọng hô lên một tiếng: "Yes! Cuối cùng cũng ghép đôi thành công!"
Hà Tiêu vội vàng giải thích: "Không phải, tôi với A Quýt là..."
Anh Thao liếc mắt ra hiệu, như bảo anh đừng nói nữa, thế là Hà Tiêu im bặt.
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291695/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.