Ở nhà nghỉ ngơi liền hai ngày, thứ Hai hôm đó đúng dịp lớp học piano của Chử Tích được nghỉ, Hà Quất mới ra ngoài cùng Chử Tích đi dạo phố.
Trời nóng, hai người mua đồ uống lạnh xong, loanh quanh dạo vài vòng, không chọn được bộ nào vừa ý, đành quay về nhà họ Hà.
Vừa vào cửa, Hà Tiêu liền thò đầu từ trong bếp ra.
Thấy là hai người họ, anh cười cười bưng từ bếp ra nửa quả dưa hấu đã cắt sẵn, còn cắm thêm thìa bên trên.
"Sao cậu biết mà vừa đúng lúc bọn tôi về, lại vừa đúng lúc dưa hấu cắt xong luôn vậy!" Chử Tích nghi ngờ liếc nhìn Hà Quất, cười cười đầy ẩn ý: "Hay là có ai báo trước cho cậu, nói bọn tôi sắp về rồi?"
Lúc trên đường về đã thấy Hà Quất cầm điện thoại nhắn tin, giờ nghĩ lại chắc là đang nhắn với Hà Tiêu.
"Hai người các cậu..." Chử Tích kéo dài âm cuối, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người: "Không phải là đang quen nhau đấy chứ?"
Hà Quất không đáp, chỉ nhận lấy nửa quả dưa từ tay Hà Tiêu, thay dép rồi đi đến sofa ngồi ăn.
Hà Tiêu thì lại thừa nhận rất dứt khoát: "Đang quen, hơn một tháng rồi."
"Cái gì?!" Chử Tích hét to như thể có ai giẫm trúng đuôi cô nàng: "Hà Quất, cậu quá không có tình nghĩa rồi đấy! Hai người quen nhau hơn tháng rồi mà cậu không nói với tớ một câu nào! Tớ còn coi cậu là bạn thân nhất cơ mà, chuyện như vậy sao lại không nói cho tớ biết!"
Nhưng Hà Quất thực sự rất ngại nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291692/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.