Trong lòng Hà Quất, cảm giác nhẹ nhõm vừa mới len lỏi được chưa đến hai ngày, lúc này lại bỗng thấy nghẹn nơi ngực, nhưng lại không thể nói rõ rốt cuộc là vì sao mà nghẹn.
Có lẽ là không nỡ, có lẽ là vì lo lắng, cũng có thể là vì một chút gợn sóng khẽ khàng dâng lên từ tận sâu trong đáy lòng...
Đêm hôm đó cô trằn trọc không ngủ, xoay người hết lần này đến lần khác, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đến tầm hơn sáu giờ sáng hôm sau đã dậy khỏi giường. Đúng lúc Hà Tiêu cũng vừa dậy chuẩn bị đi lấy hàng.
Thấy Hà Quất cũng dậy, anh bất giác ngẩn ra.
"Em dậy làm gì đấy?"
Hà Quất hít sâu một hơi như thể đã lấy hết can đảm mới nói được: "Hà Tiêu, chị không muốn để em đi thuê nhà giúp chị."
"Chị thừa nhận là chị chưa từng có kinh nghiệm thuê nhà một mình, nhưng rồi cũng phải có lần đầu chứ. Nếu em không để chị tự làm những chuyện này thì đến bao giờ chị mới có thể độc lập tự lo mọi thứ được?"
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô về tiếp quản tiệm trái cây, xung quanh toàn là họ hàng, hàng xóm, sống trong nhà của chính mình.
Thuê nhà, tự mình ra ngoài làm việc, đối phó với chuyện nơi công sở, những điều đó cô chưa từng trải qua. Nói cô chưa từng nếm trải sự hiểm ác của lòng người cũng không quá lời.
Thứ duy nhất cô từng đối mặt là mấy người họ hàng bên nhà ba Hà.
Nhưng nếu có thể, Hà Tiêu tình nguyện để cô mãi mãi không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291682/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.