Đêm giao thừa, pháo hoa nở rộ, nhà nhà quây quần xem Xuân Vãn, ăn bữa cơm đoàn viên.
Hà Tiêu thắp hương cho cha mẹ xong, ngồi một mình trong nhà xem chương trình Xuân Vãn, ăn bữa cơm đơn giản có một món mặn, một món chay. Tiếng pháo ngoài kia quá ồn, đến cả âm thanh trong TV cũng bị lấn át.
Mà ánh mắt anh thì gần như chẳng dừng trên màn hình TV, trái lại cứ luôn nhìn về phía điện thoại.
Chỉ tiếc là từ sau khi Hà Quất gửi cho anh một câu "Chúc mừng năm mới", thì chẳng có thêm tin nhắn nào nữa. Anh nghĩ, giờ này chắc cô đang ăn cơm cùng người nhà.
Mãi đến gần mười hai giờ, Hà Quất mới gửi tới một dòng:【Ông bà ngoại nói lẽ ra nên để em cùng sang.】
Hà Tiêu gần như trả lời trong tích tắc:【Tôi nói rồi, tôi không thể đi với thân phận em trai.】
Ngay sau đó lại gửi thêm một dòng nữa:【Bao giờ em về?】
Phía trên khung trò chuyện hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập...", Hà Tiêu nhìn chằm chằm vào đó, qua ít nhất một phút, Hà Quất mới nhắn lại:【Mùng năm?】
Quả nhiên nói mùng hai về chỉ là nói dối.
Mùng năm mới là ngày cô thật sự định về.
May là Hà Tiêu đã chuẩn bị tâm lý trước, nhanh chóng trả lời:【Ở lại chơi với ông bà ngoại thêm đi, chuyện cửa hàng em không cần lo, có tôi lo rồi.】
Nhưng anh đâu biết, Hà Quất vốn chẳng lo chuyện cửa hàng, cô chỉ đang do dự xem rốt cuộc có nên theo dì vào Nam hay không...
Trong mấy ngày Tết, chỉ có ngày mùng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291678/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.