"Hà Tiêu?"
Một tiếng gọi dò hỏi vang lên. Hà Tiêu ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng rơi lên người một cô gái trông khoảng hơn hai mươi tuổi.
Anh quan sát ba giây, ánh mắt vẫn bình thản.
Giống như đang nhìn một người xa lạ.
"Tôi là Tiền Nghênh." Cô gái thấy anh không nhận ra mình, đành phải chủ động nói ra tên, lại cười nói: "Chúng ta học cùng cấp ba, hồi đó mọi người đều gọi tôi là Nghênh Tiền đấy."
Hà Tiêu chỉ lạnh lùng nhìn cô ấy, hình như thật sự không có ấn tượng gì, nhưng vẫn khách sáo nói: "Hình như có chút ấn tượng."
Nói rồi lấy một cái túi: "Muốn mua chút hoa quả gì không?"
Cứ tưởng sẽ được hàn huyên đôi câu, ai ngờ Hà Tiêu chỉ một câu đã kéo câu chuyện về chuyện buôn bán.
Tiền Nghênh gượng gạo kéo khóe môi.
Đang định chủ động tìm cớ chuyển chủ đề, thì một giọng nữ dịu dàng truyền đến: "Hà Tiêu, gặp lại bạn cũ thì lấy ít hoa quả tặng bạn đi, không tính tiền."
Hà Quất tươi cười bước lên, cầm lấy cái túi trong tay Hà Tiêu, bắt đầu chọn mỗi loại hoa quả hai, ba món bỏ vào túi. Tiền Nghênh thấy vậy liền nói vội: "Không tính tiền sao được? Hai người mở tiệm là để làm ăn mà."
"Ôi dào, kiếm ít một chút cũng chẳng sao, coi như kết thêm một người bạn."
Hà Quất vừa nói vừa nhanh tay nhét gần đầy một túi, lại dịu dàng nói: "Dạo này Hà Tiêu còn bảo muốn liên lạc lại với mấy bạn cấp ba để gặp mặt đây, không ngờ mới nói xong đã tình cờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291667/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.