Trở về huyện, nghỉ ngơi cả một buổi chiều, hôm sau Hà Quất lại đến cửa hàng như thường. Đúng dịp Giáng Sinh nên khách đến đông, bốn người trong tiệm đều bận rộn. Hà Quất vừa cân hàng, vừa thu ngân, vừa chú ý khách ra vào.
Cho đến khi một người phụ nữ trung niên lạ mặt bước vào, ánh mắt cô mới khẽ dừng lại.
Người phụ nữ vừa vào đã ngẩng đầu nhìn trần nhà, rồi lại đảo mắt quanh một vòng.
Vào tiệm trái cây mà chẳng ngó hoa quả, chỉ ngó ngôi nhà.
Hà Quất suýt thì nghi ngờ, không lẽ cửa hàng mình treo biển "cho thuê" ngoài cửa?
Nhưng càng lạ hơn là hai nhân viên trong tiệm, vừa thấy người này liền vô thức nhìn thêm mấy lần giống như đã quen biết.
Đến khi khách xếp hàng thanh toán đã rời đi, trong tiệm vơi bớt người, người phụ nữ trung niên ấy mới tươi cười bước đến trước mặt Hà Quất:
"Cháu là Hà Quất phải không?"
Hà Quất nhìn kỹ đối phương, khẽ gật đầu: "Cháu là Hà Quất, còn cô là...?"
"Tôi là mẹ của thầy Chu." Người phụ nữ xưng danh, lại gượng gạo cười: "Có thể ra ngoài nói vài câu không?"
"Không cần đâu ạ, cháu còn phải cân hàng, thu ngân, nói tại đây cũng được." Nhìn thần sắc bà ta, Hà Quất đã đoán ra đôi phần.
Nghe vậy, mẹ Chu liền liếc quanh, thấy hai nhân viên đứng cách xa, còn Hà Tiêu thì đang trông quầy nhỏ ngoài cửa, bà ta mới nói: "Hà Quất này, Chu Nguyên đã kể cho cô chuyện hôm đó rồi. Thật sự không trách nó, là cô ép nó đi xem mắt. Nếu cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291662/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.