Biết được sự thật, Hà Quất cố ý né Hà Tiêu. Vốn dĩ buổi sáng hai người đã chẳng cùng đi đến cửa hàng, trưa tối trước đây còn ăn chung, nhưng Hà Quất cũng vin cớ muốn ăn ở gần đó, tránh cảnh ngồi ăn với anh.
Mỗi ngày Hà Tiêu đến cửa hàng là Hà Quất rời đi, lấy cớ nói muốn về nghỉ ngơi.
Suốt ba ngày liền đều như vậy.
Về khu chung cư rồi, cô ngồi một mình trên chiếc xích đu dưới sân, đờ người ra, mặc cho gió lạnh tạt vào mặt, vẫn cứ ngồi dưới nhà.
"Quýt à?"
Từ xa vang lên một tiếng gọi, Hà Quất quay đầu nhìn, thấy là Chử Tích, trên mặt mới nở chút ý cười.
"Sao cậu lại tới? Hôm nay không bận à?" Hà Quất hỏi.
"Không bận, nay thứ Sáu mà, phải năm sáu giờ chiều mới bắt đầu bận." Chử Tích mở lớp piano, cuối tuần bận nhất, thứ Hai đến thứ Sáu thì chỉ bận sau giờ tan học của học sinh.
Cô ấy ngồi lên chiếc xích đu bên cạnh Hà Quất: "Tớ nghe nói cậu chia tay thầy Chu rồi?"
Thị trấn nhỏ nên chuyện truyền nhanh, chuyện giữa Hà Quất và Chu Nguyên trong ba ngày đã lan khắp thị trấn, lại còn thêm mắm dặm muối thành lộn xộn đủ kiểu.
Chử Tích biết chuyện, Hà Quất cũng chẳng lạ: "Ừ, mới chia tay."
"Anh ta... bị cậu bắt gặp đi xem mắt với người khác à?" Chử Tích dè dặt hỏi.
Hà Quất mím chặt môi, nhất thời không biết phải đáp sao.
Bề ngoài thì đúng là Chu Nguyên đi xem mắt bị cô bắt gặp, nhưng chuyện anh ta đi xem mắt là bị Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291657/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.