Từ sau khi Hà Tiêu trở về, Hà Quất ở nhà tĩnh dưỡng liên tục mười ngày. Đến khi mắt cá chân hoàn toàn bình phục, Hà Tiêu còn nhất quyết đưa cô đi bệnh viện kiểm tra lại một lượt, phải xác nhận không còn vấn đề gì mới cho cô vận động như bình thường.
Sợ đến bệnh viện lại phải chờ đợi lâu, nên sáng sớm hơn sáu giờ, Hà Quất đã dậy, hơn bảy giờ xuất phát đến viện. Đợi đủ các hạng mục kiểm tra làm xong, gặp bác sĩ xác nhận không có gì bất ổn, cô mới vội vàng đến tiệm trái cây.
Khoảng mười một giờ trưa, cô vừa đến cửa tiệm, thì thấy dì Lâm của quán cơm bên cạnh, từ trong tiệm trái cây đi ra.
"Chân Quýt sao rồi?" Dì Lâm hỏi.
"Khỏi hẳn rồi ạ." Hà Quất đáp.
"Khỏi là tốt rồi, chân kiểu này phải có người chăm mới được, chứ một mình cháu sao lo xuể." Dì Lâm nói rồi lại bỗng cười, ghé sát lại một chút: "À đúng rồi, sáng mai cháu rảnh không? Nếu rảnh thì đi ăn bò bít tết với dì ở cái nhà hàng Tây mới mở ngoài thị trấn, được không?"
"Ăn bò bít tết?" Hà Quất thấy hơi lạ.
Dì Lâm vốn là người mở quán cơm, buổi trưa là khung giờ bận rộn nhất. Bà mà lại rủ đi ăn steak ở nhà hàng Tây? Nghe chẳng giống tác phong của dì chút nào.
Hà Quất hỏi: "Mai buổi sáng đi ăn bò bít tết, thế quán dì tính sao?"
"Thì mình đi sớm chút, mười giờ rưỡi đi là vừa, cỡ mười một giờ là có thể ăn, chắc mười hai giờ là về kịp rồi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291655/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.