Thế nên ngươi mới tới đây tìm ta?” Thần y sư huynh thần tình thản nhiên hời hợt, nhìn không ra hỉ nộ, từ xưa đến nay, thái độ sư huynh càng thế này, Thái Y lại càng căng thẳng khẩn trương.
“Sư huynh…”
“Ta nói rồi, ngày nào đó có chết cũng đừng khóc cầu ta cứu ngươi.”
“Sư huynh, ta không có khóc nha. Hơn nữa, ta cầu là cầu ngươi cứu Tam Nhi công tử.:
Thần Y sư huynh nở nụ cười: “Hảo, thật tốt bụng, vậy ngươi cứ bồi Tam Nhi công tử của ngươi cùng chết đi.” Dứt lời tựu phất tay áo rời đi.
Thái Y thở dài, yên lặng, ngửa mặt lên trời trừng mắt oán hận: Phải dồn hắn đến đường cùng mới hài lòng sao?
Hạ quyết tâm, Thái Y hít thở mấy hơi, rồi quỳ rạp xuống đất kéo kéo tay áo của Thần Y: “Sư huynh, coi như ngươi nể tình nghĩa chúng ta từng đồng sàng cộng chẩm (cùng giường, chúng gối) ba!”
“Buông ra!”
“Sư huynh…”
“Ta bảo ngươi buông ra.”
“Sư huynh…”
“Câm miệng!”
“Sư huynh, ta cầu ngươi đó!”
“Đừng có giằng giằng co co, mất mặt chết đi được.”
“Nói cho cùng thì cũng đâu có ai thấy a, trước mặt sư huynh thì sợ mất mặt cái gì?”
Thần Y bị thái độ vô sỉ của Thái Y đánh bại, nghiến răng ken két phun ra một chữ: “….Cút!”
“Sư huynh nhận lời cứu người?” Thái Y kinh hỉ hỏi.
Thần Y lôi lôi giật giật ống tay áo bị Thái Y túm trụ, giận dữ nói: “Ngươi đừng ép ta đoạn tụ (ý anh ấy là cắt tay áo cho anh Thái Y hết chỗ túm)”
“Ta đâu có bức ngươi đoạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-y-du-than-y/174855/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.