Đi ngang qua hồ nước trong hoàng cung thì xa xa đã thấy hoàng hậu cùng Lương phi đi tới, thái y, thái y vừa từ cung của Tam Nhi công tử đi ra, tâm tình có phần vi diệu, tựa như vợ bé, thê thiếp nhìn thấy chính thê của tướng công, thế là thuận thế vòng ra phía sau giả sơn tránh mặt.
“Tỷ tỷ, ủy khuất này ngươi có thể nhẫn sao? Hoàng thượng cũng đã lâu lắm rồi không có đến chỗ ngươi?” Thanh âm của Lương phi từ xa truyền đến, âm thanh trầm ổn, nếu không Thái Y dù là người tập võ cũng nghe không rõ.
“Mà thôi, như vậy cũng rất tốt, nếu như hoàng thượng có thể giải tán hậu cung, để ta tự do thì còn tốt đẹp nữa, sinh thời nếu có thể ly khai hậu cung này ngao du thiên hạ…” Hoàng hậu nhẹ giọng nói, rồi lại thở dài một tiếng, này bất quá cũng chỉ là hy vọng mà thôi.
“Vậy lúc đó tỷ tỷ phải mang ta theo” Lương phi cười nói.
“Có thể đem theo muội muội bên người tự nhiên là chuyện quá tốt, chỉ là thế sự sao có thể như ý con người, một ngày ở trong cung cũng đâu thể tính là một ngày.”
Hai người đã đi xa, cung nhân thái giám theo sau cũng đã đi xa. Thái Y từ sau giả sơn đi ra, cảm thấy cổ quái vô cùng, hảo hảo làm hoàng hậu không muốn, lại muốn long nhong chạy loạn khắp thiên hạ, vị hoàng hậu này cũng coi như độc nhất vô nhị đi.
Phiêu phiêu trở về thái y viện, những lão thái y còn lại đều đang ung dung ở sân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-y-du-than-y/174850/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.